phân tích thực trạng nhà vệ sinh di động tại TPHCM, Bình Dương, Đà Nẵng

Một hệ thống vệ sinh công cộng sạch, bao giờ?

(TBKTSG) – Trẻ đi học thì nhịn bài tiết vì cho thuê nhà vệ sinh ở trường quá bẩn. Trong bệnh viện, nơi dễ lây nhiễm chéo nhất là nhà vệ sinh. Nhiều góc phố chi chít hàng chữ “cấm đái bậy” mà nhiều người vẫn không lo nghĩ úp mặt vào. Ở xứ mình cho thuê nhà vệ sinh vừa thiếu lại vừa bẩn.

Qua phân tích thực trạng nhà vệ sinh di động tại TPHCM, Bình Dương, Đà Nẵng, ông Nguyễn Xuân Sáng, người đang theo đuổi một dự án lắp đặt nhà vệ sinh công cộng ở TPHCM, nhận xét ba duyên cớ cốt yếu gây ra tình trạng nhà vệ sinh công cộng bẩn. Một là kiến trúc lạc hậu, cửa mở thẳng ra đường, vách tường bịt bùng không thoáng khí, dùng bồn cầu thấp, máng tiểu khơi tự do bốc mùi…

Hai là không có thiết bị tự động, nhiều người ngại bẩn tay không dám sờ vào nút dội xả, làm cho nhà vệ sinh bẩn. Việc không có thiết bị tự động cũng làm tốn nước. Một nghiên cứu từ hãng Betco (Mỹ) cho thấy, thiết bị dội nước tự động giúp hà tằn hà tiện tiền nước so với với thiết bị dội nước thường nhật từ 200-600 đô la Mỹ cho một bồn tiểu đặt ở nơi công cộng như nhà ga trong một năm.

Ba là hầu hết viên chức phục vụ nhà vệ sinh hiện giờ là những người lao động phổ biến, không qua trường lớp đào tạo kiến thức và nghiệp vụ, không quét dọn đúng cách, đúng giờ, không có những trang thiết bị hợp lý để làm việc.

Những người làm việc cho các nhà vệ sinh di động cũng phải được tập huấn bài bản, liệu có phải là đòi hỏi quá đáng không? Không đâu vào đâu. Thống kê mới nhất của World Toilet Organization – doanh nghiệp nhà vệ sinh di động thế giới (WTO) cho thấy mỗi năm trên thế giới có 700.000 trẻ em chết do bệnh tiêu chảy nhiễm khuẩn từ cho thuê nhà vệ sinh bẩn, 1 đồng chi cho nhà vệ sinh sạch tự động đem lại ích lợi 8 đồng tằn tiện do không bệnh tật, thuốc men, do không tác động đến năng suất cần lao của những người thân…

WTO được thành lập năm 2001 bởi thương gia Jack Sim người Singapore. Giờ WTO có 151 thành viên ở 53 nhà nước, hàng năm đơn vị các sự kiện World Toilet Summit (họp thượng đỉnh) và World Toilet Expo and Forum (hội chợ và diễn đàn).

Ngày thành lập WTO 19-11 hàng năm được lấy làm ngày toilet thế giới (World Toilet Day) được liên hợp quốc xác nhận là ngày quốc tế chính thức từ năm 2013. WTO còn có một cơ sở tập huấn chính thức là trường cao đẳng World Toilet College ở Singapore để nghiên cứu và đào tạo tất cả những gì tác động đến toilet công cộng, từ kiến trúc, vận hành, bảo trì…

Năm ngoái, hơn 2.000 bạn trẻ tại tỉnh Bình Dương đã tham gia “Cuộc chạy khẩn cấp 2015” nhằm hưởng ứng World Toilet Day. Ông Nguyễn Xuân Sáng hiện cũng đang hăng hái vận động để thành lập Hiệp hội nhà vệ sinh công cộng Việt Nam. Hiệp hội với sự tương trợ của World Toilet College sẽ liên kết với trường Đại học Nguyễn Tất Thành doanh nghiệp các khóa học ngắn hạn dành cho hàng ngũ viên chức trực tiếp quản lý nhà vệ sinh di động.

Để cải thiện nhà vệ sinh di động, ông Sáng đưa ra một số đề xuất. Thứ nhất, nước ta rất cần có bộ tiêu chuẩn Việt Nam cho nhà vệ sinh công cộng. Các chuẩn xác mà Bộ Xây dựng ban hành trong thiết kế trường măng non, tiểu học, trung học có nhắc tới quy cách thiết kế nhà vệ sinh công cộng, nhưng sơ lược. Năm 2012, Tổng cục Du lịch ra quyết định 225/QĐ-TCDL “Ban hành quy định nhất thời về tiêu chuẩn cho thuê nhà vệ sinh phục vụ khách du lịch và kế hoạch triển khai” cũng rất qua loa, chỉ hai trang giấy, đúng theo tính chất “tạm thời” của nó.

Trong khi đó bộ chuẩn xác nhà vệ sinh của ASEAN (APTS) ban hành năm 2012 dày hơn 100 trang được xây dựng rất kỹ, bao trùm các vấn đề ảnh hưởng. Chúng ta có thể tham khảo tài liệu này để xây dựng một bộ chuẩn xác về nhà vệ sinh công cộng cho Việt Nam. Có bộ chuẩn xác thì mới có thể giải quyết ba căn nguyên khiến nhà vệ sinh di động bẩn như đã đề cập ở trên.

Thứ hai là xin cơ chế đặc thù cho năm loại hình nhà vệ sinh tiêu biểu ở bến xe, bệnh viện, trường học, công viên, dọc tuyến phố theo nguyên tắc miễn chi phí sử dụng bằng các hình thức xã hội hóa. Chả hạn ở bến xe để có thể hoàn lại tổn phí xây dựng, vận hành cho nhà đầu tư, nên chăng thu tiền vệ sinh trên mỗi đầu xe xuất bến?

Thứ ba là thành lập Hiệp hội nhà vệ sinh Việt Nam để tụ họp các tổ chức, cá nhân chung tay làm và thay mặt quốc gia giám sát các hoạt động ở lĩnh vực này. Trong tiêu chuẩn APTS có bốn tiêu chí kiểm định nhà vệ sinh công cộng công cộng: độ sạch, độ an toàn, nhân thể nghi-thiết bị, thiết kế-hệ thống quản lý môi trường. Các tiêu chí này được chia thành 82 đề xuất, theo định kỳ, thí dụ như ở Singapore, hiệp hội vệ sinh nước này đi kiểm định, thưởng 3-4-5 sao cho những nhà vệ sinh di động làm tốt, phạt tiền, đình chỉ hoạt động, chấm dứt hiệp đồng với chủ phá hoang dịch vụ nếu nhà vệ sinh di động làm không tốt.

Và rút cục là làm tốt công tác tuyên truyền, vận động, nâng cao tinh thần của người sử dụng.

WTO đã đề nghị các nước thay đổi tỷ lệ số tổ chức phòng ngự sinh nữ và nam từ 1:1 thành 5:3. Thí dụ cứ 5 bồn cầu cho nữ thì 3 bồn cầu cho nam, ở các điểm công cộng, dựa trên cơ sở nữ dùng nhiều và lâu hơn nam, và còn phải dùng cho con nhỏ.

Hiệp hội nhà vệ sinh công cộng Mỹ quy định cụ thể về số lượng bàn cầu ở các cơ sở kinh doanh và công cộng, tỉ dụ trong các nhà hàng thì 1 bồn cầu cho 75 khách nam và 1 cho 75 khách nữ, tỷ lệ này ở hí viện, bảo tồn là 1/125 nam và 1/65 nữ, trong khi đó ở nhà thờ là 1/150 nam và 1/75 nữ…

nhà vệ sinh di động công cộng: cách biến không thành có, ít thành nhiều

3 phương thức xã hội hóa và gắn sao nhà vệ sinh di động góp phần giải quyết dứt điểm các bế tắc bây giờ, phát triển nhanh hệ thống nhà vệ sinh di động, tăng tính thẩm mỹ và nâng cao nếp sống văn hóa-văn minh thành thị.

Vệ sinh là nhu cầu cần yếu hàng ngày, hàng giờ của mỗi chúng ta. Ở thành phố lượng người lưu thông lớn, du khách đông, cần có hệ thống nhiều nhà vệ sinh di động rộng khắp để phục vụ quần chúng và du khách.

thực từ trạng bế tắc

Theo số liệu thống của nhiều địa phương trên cả nước, thực trạng nhà vệ sinh công cộng bây giờ có số lượng quá khiêm tốn, chưa đáp ứng được 1/3 nhu cầu, chất lượng thì hầu hết chưa bảo đảm, xuống cấp, gây ô nhiễm,… có thu phí nhưng vẫn không bù được phần chi. Ngoại giả, có một phòng ban dân cư thiếu tinh thần cộng đồng đã gây ra nhiều phản cảm mà các phương tiện truyền thông đã phản ảnh khá nhiều trong thời gian gần đây như tiểu bậy, xả rác, ,…từ tỉnh giấc xa cho đến tận thủ đô.

Những biện pháp nở hoa

bên cạnh đó, có thể nghiên cứu để gắn hạng sao cho các loại nhà vệ sinh công cộng nêu trên dựa vào các quy định hiện hành, các tiêu chí rưa rứa như khách sạn và phòng thủ sinh trong khách sạn, chính xác về trang thiết bị, thẩm mỹ, diện tích, số lượng phòng thủ sinh, chất lượng vệ sinh, … để làm tăng giá trị của hệ thống nhà vệ sinh công cộng. Hình thức gắn sao nhà vệ sinh đã được vận dụng tại Bru-nây từ năm 2012.

thực hiện các phương án trên, tất cả các bên tham gia đều có lợi. Thương buôn biểu thị được nghĩa vụ xã hội của tổ chức với cộng đồng và truyền bá được thương hiệu của mình; người dân tham dự hoặc đầu tư dự án diễn tả được ái tình với tỉnh thành thân yêu và có được một ít tổn phí vận hành hàng tháng, chính quyền tần tiện được nguồn ngân sách đầu tư và dân chúng thì có nhiều nhà vệ sinh đẹp, thuận lợi, khang trang để sử dụng miễn phí. Việc xây dựng được hệ thống nhà vệ sinh nêu trên sẽ góp phần nâng cao nếp sống văn hóa, văn minh tỉnh thành..

Nhằm góp phần nâng cao đời sống văn hóa – văn minh tỉnh thành, phát triển nhanh số lượng và chất lượng nhà vệ sinh trên cơ sở huy động nguồn lực sẵn có trong dân chúng, các địa phương cần chóng vánh ứng dụng, ban hành các chính sách thúc đẩy để đẩy mạnh 3 phương thức xã hội hóa nhà vệ sinh công cộng phục vụ miễn phí tổn người dân.

Phương thức đầu tiên, đó là tại các nơi có đất công cộng như công viên, khu vui chơi, bãi tắm,…chính quyền giao cho các doanh nghiệp có nguyện vọng đầu tư nhà vệ sinh công cộng cao cấp để phục vụ nhân dân, và đơn vị được quyền quảng bá thương hiệu của mình ở đâu. Nếu tổ chức là nhà băng, thì chính quyền có thể cho phép họ kết hợp xây dựng trụ ATM, … Phương thức này Sacombank đã thực hiện tại thành thị Hồ Chí Minh và vài địa phương khác trong những năm qua.

Phương thức thứ hai, đó là vận động doanh nghiệp, hộ kinh doanh nhà hàng, khách sạn, quán cà phê, cửa hàng xăng dầu,… treo bảng hiệu cho du khách sử dụng miễn phí tổn nhà vệ sinh công cộng sẵn có của đơn vị mình. Cách này Hiệp hội nhà buôn quận Hải Châu (Đà Nẵng) đã triển khai từ năm 2015, đến nay đã có gần 80 tổ chức kinh doanh tham gia.

Phương thức thứ ba, chính quyền địa phương quy hoạch màng lưới nhà vệ sinh hợp lý và thông báo, kêu gọi người dân trong khu vực dự án tham gia cải tạo hoặc xây mới cho thuê nhà vệ sinh để sử dụng làm nhà vệ sinh. Đối với phương thức này, người dân tự đầu tư, quản lý và phục vụ, còn nhà nước kiểm tra việc thực hành và trả một phần tổn phí vận hành ăn nhập cho người tham dự dự án (mức phí tùy theo hạng sao, diện tích và nguồn tài chính của từng địa phương).

 

http://hathanheco.com/bao-gia-dich-vu-thue-nha-ve-sinh-cong-cong

Add Comment